Nhân đọc một số bài viết về cách xưng hô của học trò, sinh viên, học sinh đối với thầy cô giáo với nhiều quan niệm khác nhau, truyền thống văn hóa có từ lâu đời cũng có, văn minh hiện đại ngày nay cũng có. Với người đã được cha mẹ nuôi cho ăn học, đã từng là học sinh, sinh viên trong trường học ở các cấp đã có những thầy cô giáo bỏ nhiều công lao chăm sóc, dạy dỗ giúp cho bản thân mình có được trình độ học vấn, văn hóa, tri thức, nghiệp vụ, đạo đức, nhân cách …để đi vào đời. Gặp lại thầy cô giáo cũ, tôi vẫn thưa thầy, thưa cô mà không thấy mình nhỏ bé; trái lại tôi thấy mình đã lớn hẳn lên do khẳng định được giá trị đạo đức của truyền thống văn hóa phù hợp với người Việt
| Ở trường thì gọi thầy cô |
| |
| * Ngọc hành ở dưới chạy lên Mong rằng ở cổ làm nên nghiệp này Nhưng mà lạc chỗ chẳng hay Cổ mà có dái hăng say kiểu gì * Nhìn về quê mẹ xa xôi Tha phương cầu thực nỗi trôi xứ người Không còn lòng mến quê hương Lào sao có nghĩa mà thương cô thầy |










