|  Trang sử viết: Bình Trọng vị quốc hy sinh Lê Lai vong thân quyết tử. Yết Kiêu đục thuyền Mông Cổ; Trung Trực thiêu hạm Lang Sa. Dòng Âu Lạc từ thời khởi điểm, mấy ngàn năm xây dựng nước nhà; Giống tiên rồng thuở lúc manh nha, bao thế kỷ tô bồi dân tộc. Kìa Đinh‐ Lý‐ Trần‐ Lê…,hằng chăm chú giữ gìn bao bọc; Nọ Tống‐ Nguyên‐ Minh‐ Mãn…,những lăm le xâm lược bất thành. Này Sầm Nghi Đống thắt cổ trên cành; Đó Ô Mã Nhi khom mình dưới bệ. Thoát Hoan quăng giáp chui luồn, lạc phách bay hồn run thỏ đế; Sĩ Nghị cuốn cờ tẩu thoát, thay màu đổi sắc hoá kỳ nhông. Hầu Nhân Bảo, nơi Chi lăng ải đoạn hồn; Lưu Hoằng Thao, chốn Bạch Đằng giang phơi xác. Dòng lịch sử kìa bia đã tạc; Vết thời gian đó sách còn rành. Ngẩng cao lên chả thẹn với trời xanh; Cúi thấp xuống không buồn cùng đất lục. Hôm nay! Lớp chúng ta sinh thời loạn lạc Thế hệ mình gặp buổi gian nan. Ngó chân chồn đi lại nghênh ngang; Nghe lưỡi cú ba hoa điên đảo. Hàm ngao cẩu khinh thường xự xạo; Lưỡi hồ ly rẻ rúng điêu ngoa. Đem to hiếp bé gây nạn can qua; Lấy thịt đè người tạo cơn chinh chiến. Không còn nhớ ngàn năm xưa, máu Bắc gian nhuộm hồng sông biển; Cố tình quên thiên kỷ cũ, xương Tàu ác phơi trắng ải quan. Thế nên: Ngày tới mỗ quên ăn Đêm về ta mất ngủ. Trào nước mắt buồn phiền ủ rũ; Ứa dòng châu não nuột sầu u. Lòng phẫn hận, mong lột da xẻ thịt quân thù; Dạ hờn căm, muốn tắm huyết nhai gan lũ giặc. Dù thi thể da ngựa bọc thây cuối đất; Dẫu hình hài máu rồng tràn sũng đầu sông. Ngẫm xem: Trông tổ quốc nhục, sao nằm nhìn thanh thản tựa không Biết sơn hà nguy, cứ đứng ngó bằng chân như vại. Thân giữ quan to, thấy rõ gai mắt trái tai chẳng ngại; Xác làm tướng lớn,ngồi ỳ rung đùi vỗ ngực mà ngơ. Còn thong dong thích thú bạc cờ; Lại quyến luyến đam mê trà tửu. Đêm ca hát mê say lưỡi líu; Ngày rượu chè ngả ngớn mồm oang. Lọng ô dù há hứng nổi bom càn? Cựa gà trống nào đâm thâu thiết giáp! Tiền một đống sao mua xong đầu giặc; Chó hàng bày đố đuổi nổi chân thù. Tiếng sáo hay bên ghế cọp, ỏn ẻn tựa ruồi bu; Lời ca ngọt vẳng tai trâu, vo ve như muỗi quyện. Hỏi rằng: Khi quân thù tráo trở chiến tranh, vượt ranh giới ào ào xông đến Lúc kẻ địch cố tình binh biến, lấn biên cương ồ ạt tràn vào. Mộ tổ tiên chà đạp xới đào; Miếu xã tắc đẩy xô vùi lấp. Toàn quyến thuộc tiêu vong tất tật; Mọi gia đình tận triệt sành sanh. Vườn ruộng kia mất sạch, dân tình gào uất thấu trời xanh; Lộc tài đó bay vèo, con cháu khóc hờn đay đất xám. Vợ nô dịch nhục nhằn vô hạn; Con tôi đòi phẫn hận khôn lường . Thước nào đo để hết mọi tai ương; Thưng nào đếm cho xong bao hiểm hoạ. Bởi thế: Căng hốc mắt nhìn ra biển cả Mở vành tai nghe tận non cao. Quân Tàu ô nơi hải phận nháo nhào; Lũ Bắc xảo chốn biên thuỳ hau háu. Ngay lập tức thắt lưng buộc bụng, lập hội Diên Hồng, thề truy giặc ngăn đường cuồng cẩu; Hãy cấp thời sát cánh kề vai, tựu tề Như Nguyệt, quyết diệt thù cản lối độc xà. Tuyển binh hùng ưu tú dấn xông pha; Chiêu tướng giỏi kỳ tài băng xuất trận. Đánh cho vỡ mộng hão huyền, lăm le chốn biển đông muốn lấn; Trừ cho tan mơ ảo vọng, chờ chực nơi quan ải hòng xâm. Nó chớ trách, xưa ôn hoà kết mối giao tâm; Mi đừng than, nay phẫn nộ cắt phần hữu hảo. Khâu miệng giặc đừng oang lếu láo; Khớp mồm thù hết rống huyênh hoang. Non sông hoàn giải đất nhà Nam; Biển đảo nhập vùng trời xứ Việt. Cho bia đá tạc sâu hằn khí tiết; Để sử xanh ghi rõ đậm hào hùng. Vào miếu đền không hổ với cha ông; Đến lăng mộ chẳng sầu cùng tiên tổ. Chư dân thấy tỏ Toàn quốc nghe tường!! |